雨后净望河西连山怆然成咏

唐代 李德裕
宿雨初收晚吹繁,秋光极目自销魂。烟山北下归辽海, 鸿雁南飞出蓟门。只恨无功书史籍,岂悲临老事戎轩。 唯怀药饵蠲衰病,为惜馀年报主恩。
宿 chū shōu wǎn chuī fán   qiū guāng xiāo hún yān shān běi xià guī liáo hǎi  
hóng 鸿 yàn nán fēi chū mén zhǐ hèn gōng shū shǐ   bēi lín lǎo shì róng xuān
wéi huái 怀 yào ěr juān shuāi bìng   wèi nián bào zhǔ ēn