余复婴近以方壶所写大王峰转惠暇日展玩殊有幽趣因题

明代 蓝仁
方壶画山世有名,生纸一幅涂纵横。孤峰倚天旭日上,危石拔地秋风生。 壮游曾来拾瑶草,梦里武夷清未了。紫阳五曲石门荒,金老三间茅屋小。 兴来故笔起层峦,万仞嵯峨咫尺间。龙洞云烟含宿雨,鹤坛星月满空山。 武林道士余三一,来憩松根讲周易。十年不出鬓垂丝,九转将成眼如漆。 新图千里寄神交,东南一柱青天高。愿授神方服石髓,共听仙乐鸣云璈。 閒窗持赠深有意,念我衰年住尘世。便欲呼儿挽鹿车,从此相随入苍翠。
fāng huà shān shì yǒu míng   shēng zhǐ zòng héng fēng tiān shàng wēi   shí qiū fēng shēng    
zhuàng yóu céng lái shí yáo cǎo   mèng qīng wèi liǎo yáng shí mén huāng jīn   lǎo sān jiān máo xiǎo    
xīng lái céng luán   wàn rèn cuó é zhǐ chǐ jiān lóng dòng yún yān hán 宿   tán xīng yuè mǎn kōng shān    
lín dào shì sān   lái sōng gēn jiǎng zhōu shí nián chū bìn chuí jiǔ   zhuàn jiāng chéng yǎn    
xīn qiān shén jiāo   dōng nán zhù qīng tiān gāo yuàn shòu shén fāng shí suǐ gòng   tīng xiān míng yún áo    
xián chuāng chí zèng shēn yǒu   niàn shuāi nián zhù chén shì biàn 便 ér wǎn chē 鹿 cóng   xiāng suí cāng cuì