原博席上用击鼓催花令戏成一诗

明代 李东阳
击鼓当筵四座惊,花枝络绎往来轻。鼓翻急雨山头脚,花闹狂蜂叶底声。 上苑枯荣原有数,东君去住本无情。未誇刻烛多才思,一遍须教八韵成。
dāng yán zuò jīng   huā zhī luò wǎng lái qīng fān shān tóu jiǎo huā   nào kuáng fēng shēng    
shàng yuàn róng yuán yǒu shù   dōng jūn zhù běn qíng wèi kuā zhú duō cái   biàn jiào yùn chéng