怨别

唐代 孟郊
一别一回老,志士白发早。在富易为容,居贫难自好。 沉忧损性灵,服药亦枯槁。秋风游子衣,落日行远道。 君问去何之,贱身难自保。
bié huí lǎo   zhì shì bái zǎo zài wéi róng   pín nán hào
chén yōu sǔn xìng líng   yào gǎo qiū fēng yóu   luò xíng yuǎn dào
jūn wèn zhī   jiàn shēn nán bǎo