游上天竺寺分韵得壑字

宋代 邓林
胜日拉良朋,肩舆出西郭。盘盘松绕径,■㶁水赴壑。 行到水穷处,好山违佛国。岳莲倚天开,小朵青欲落。 下竺与中竺,咫尺相联络。上竺犹在望,白云飞漠漠。 更前二三里,五峰起参错。绀宇敞其中,紫翠映丹雘。 礼佛诚方露,探奇兴随作。跻扳至半山,有亭颇幽豁。 小憩未移时,暮烟起丛薄。或言林有虎,闻者尽惊愕。 踉跄遽回步,雅怀转萧索。老僧城中回,延登最高阁。 言言相慰藉,情况殊不恶。开炉煨大瓶,自取佳茗瀹。 清供出斋厨,亦稍行杯酌。谈论过夜分,斜月射帘箔。 栖禅七尺床,雅称伸闲脚。身安梦亦便,逍遥偏寥廓。 似见白衣人,晨钟忽惊觉。自笑利名缰,羁人甚于缚。 起来万虑生,衣裳颠倒着。留诗谢老僧,更订重来约。
shèng liáng péng   jiān chū 西 guō pán pán sōng rào jìng     guó shuǐ
xíng dào shuǐ qióng chǔ   hǎo shān wéi guó yuè lián tiān kāi   xiǎo duǒ qīng luò
xià zhú zhōng zhú   zhǐ chǐ xiāng lián luò shàng zhú yóu zài wàng   bái yún fēi
gèng qián èr sān   fēng cēn cuò gàn chǎng zhōng   cuì yìng dān
chéng fāng   tàn xīng suí zuò bān zhì bàn shān   yǒu tíng yōu huō
xiǎo wèi shí   yān cóng báo huò yán lín yǒu   wén zhě jǐn jīng è
liàng qiàng huí   huái 怀 zhuǎn xiāo suǒ lǎo sēng chéng zhōng huí   yán dēng zuì gāo
yán yán xiāng wèi jiè   qíng kuàng shū è kāi wēi píng   jiā míng yuè
qīng gòng chū zhāi chú   shāo xíng bēi zhuó tán lùn guò fēn   xié yuè shè lián
chán chǐ chuáng   chēng shēn xián jiǎo shēn ān mèng biàn 便   xiāo yáo piān liáo kuò
shì jiàn bái rén   chén zhōng jīng jué xiào míng jiāng   rén shén
lai wàn shēng   shang diān dào zhe liú shī xiè lǎo sēng   gèng dìng chóng lái yuē