游虎跑泉分韵得上字

宋代 邓林
舣棹泊湖堤,支筇入林莽。踏遍万松林,山门豁宏敞。 有泉出山腰,堕涧泠然响。我欲漱其清,萝磴跻扳上。 泉傍二老僧,慧若大小朗。问虎何时跑,传言自畴曩。 问泉发何源,南岳互消长。兹山昔无泉,千古一叶壤。 号彼二于菟,岂伊人力强。以我寰中师,大众咸皈仰。 自从开山来,岁月倏已往。兴废几相仍,惟泉恒滉漾。 苏宋二翰林,诗文极称奖。藓刻可摩挲,诵之肌骨爽。 我本山水人,幸兹脱尘鞅。方攒入社眉,遽抵通溪掌。 无由谢俗缘,谩尔劳遐想。笔扫石间苔,留题寄清赏。
zhào   zhī qióng lín mǎng biàn wàn sōng lín   shān mén huō hóng chǎng
yǒu quán chū shān yāo   duò jiàn líng rán xiǎng shù qīng   luó dèng bān shàng
quán bàng èr lǎo sēng   huì ruò xiǎo lǎng wèn shí pǎo   chuán yán chóu nǎng
wèn quán yuán   nán yuè xiāo zhǎng shān quán   qiān rǎng
hào èr   rén qiáng huán zhōng shī   zhòng xián guī yǎng
cóng kāi shān lái   suì yuè shū wǎng xīng fèi xiāng réng   wéi quán héng huàng yàng
sòng èr hàn lín   shī wén chēng jiǎng xiǎn   sòng zhī shuǎng
běn shān shuǐ rén   xìng tuō chén yāng fāng zǎn shè méi   tōng zhǎng
yóu xiè yuán   màn ěr láo xiá xiǎng sǎo shí jiān tái   liú qīng shǎng