永州送侄归宜春
宋玉正秋悲,那堪更别离。从来襟上泪,尽作鬓边丝。
永水清如此,袁江色可知。到家黄菊坼,亦莫怪归迟。
sòng
宋
yù
玉
zhèng
正
qiū
秋
bēi
悲
,
nà
那
kān
堪
gèng
更
bié
别
lí
离
。
。
cóng
从
lái
来
jīn
襟
shàng
上
lèi
泪
,
jǐn
尽
zuò
作
bìn
鬓
biān
边
sī
丝
。
。
yǒng
永
shuǐ
水
qīng
清
rú
如
cǐ
此
,
yuán
袁
jiāng
江
sè
色
kě
可
zhī
知
。
。
dào
到
jiā
家
huáng
黄
jú
菊
chè
坼
,
yì
亦
mò
莫
guài
怪
guī
归
chí
迟
。
。