咏廿四气诗 处暑七月中

唐代 元稹
向来鹰祭鸟,渐觉白藏深。叶下空惊吹,天高不见心。 气收禾黍熟,风静草虫吟。缓酌樽中酒,容调膝上琴。
xiàng lái yīng niǎo   jiàn jué bái cáng shēn xià kōng jīng chuī   tiān gāo jiàn xīn
shōu shǔ shú   fēng jìng cǎo chóng yín huǎn zhuó zūn zhōng jiǔ   róng diào shàng qín