咏怀诗五首 其四

魏晋 支遁
闲邪托静室,寂寥虚且真。逸想流岩阿,朦胧望幽人。 慨矣玄风济,皎皎离染纯。时无问道睡,行歌将何因。 灵溪无惊浪,四岳无埃尘。余将游其嵎,解驾辍飞轮。 芳泉代甘醴,山果兼时珍。修林畅轻迹,石宇庇微身。 崇虚习本照,损无归昔神。暧暧烦情故,零零冲气新。 近非域中客,远非世外臣。憺怕为无德,孤哉自有邻。
xián xié tuō jìng shì   liáo qiě zhēn xiǎng liú yán ē   méng lóng wàng yōu rén
kǎi xuán fēng   jiǎo jiǎo rǎn chún shí wèn dào shuì   xíng jiāng yīn
líng jīng làng   yuè āi chén jiāng yóu   jiě jià chuò fēi lún
fāng quán dài gān   shān guǒ jiān shí zhēn xiū lín chàng qīng   shí wēi shēn
chóng běn zhào   sǔn guī shén ài ài fán qíng   líng líng chōng xīn
jìn fēi zhōng   yuǎn fēi shì wài chén dàn wèi   zāi yǒu lín