应天长 晚眺

明代 陈霆
楼台落日,渐古树昏烟,乱鸦飞集。渡口归帆,势与寒潮齐急。 云山穷眼力。旷千里、楚天凝碧。相上下,孤骛落霞,点成秋色。 俯仰感今昔。嗟旧日繁华,而今萧瑟。剩水残山,惟有梦魂相忆。 飞鸿无信息。知谁念、沈腰消瘠。关情处,风里何人,一声长笛。
lóu tái luò   jiàn shù hūn yān   luàn fēi kǒu guī fān shì   hán cháo    
yún shān qióng yǎn kuàng qiān chǔ tiān níng xiāng shàng xià luò   xiá diǎn chéng qiū          
yǎng gǎn jīn jiē jiù fán huá ér   jīn xiāo shèng shuǐ cán shān wéi yǒu   mèng hún xiāng      
fēi hóng 鸿 xìn zhī shuí niàn shěn yāo xiāo guān qíng chù fēng   rén shēng cháng