应天长(断桥残雪)

宋代 张矩
甃澌冱晓,篙水涨漪,孤山渐卷云簇。又见岸容舒腊,菱花照新沐。横斜树,香未北。倩点缀、数梢疏玉。断肠处,日影轻消,休怨霜竹。 帘上涌金楼,酒滟酥融,金缕试春曲,最好半残鳷鹊,登临快心目。瑶台梦,春未足。更看取、洒窗填屋。灞桥外,柳下吟鞭,归趁游烛。
zhòu xiǎo   gāo shuǐ zhǎng   shān jiàn juǎn yún yòu jiàn àn róng shū   líng huā zhào xīn héng xié shù   xiāng wèi běi qiàn diǎn zhuì shù shāo shū duàn cháng chù   yǐng qīng xiāo   xiū yuàn shuāng zhú
lián shàng yǒng jīn lóu   jiǔ yàn róng   jīn shì chūn   zuì hǎo bàn cán zhī què   dēng lín kuài xīn yáo tái mèng   chūn wèi gèng kàn chuāng tián qiáo wài   liǔ xià yín biān   guī chèn yóu zhú