已落牡丹

宋代 宋祁
世间最有不胜妍,愁对韶华欲暮天。 已被风开又风落,要为人羡即人怜。
shì jiān zuì yǒu shèng yán   chóu duì sháo huá tiān  
bèi fēng kāi yòu fēng luò   yào wéi rén xiàn rén lián