一斛珠 寓言

清代 李雯
垂阳如幕,看花每恨东风恶。舞衣虽在薇香薄。撩乱云鬟,何处安金雀。 天上柳绵吹又落,玉颜已破情如昨。学时剩有相思约。 今日相思,人倚栏干角。
chuí yáng   kàn huā měi hèn dōng fēng è suī zài wēi xiāng báo liáo luàn yún huán   chǔ ān jīn què
tiān shàng liǔ mián chuī yòu luò   yán qíng zuó xué shí shèng yǒu xiāng yuē
jīn xiāng   rén lán gān jiǎo