医工叹重赠柳山人

宋代 叶适
柳生洲居濠北边,繇辞质野谁所传。 不曾入城行卖卜,有问灾福须呼船。 叹我奇疾何频年,其初过清肌凛然, 已忽腹拒遭拘挛。一身尽异形质变, 恍若土木徒人言。蚤知定性不生灭, 今安得尔庸非天。医工刃人死无律。 妄谈标本从何出。补劳护弱转凝聚, 排寒荡湿加淫郁。挟风上行关膈失, 迸肉糜皮并为一,犹云无伤乃余疾。 生虽怜我谬时命,岂悟颠倒缘此物。 彼苍应有司杀者,授柄於工无乃悖。 我劳万事明当休,自古零落归山丘。 但疑未死复不活,熟视重为诸医羞。 余聪残明不可留,治命已乖妻子谋, 执讯空贻友朋忧。柳生听罢棹颈笑, 既有主对非吾尤。山歌静夜声宛转, 更着此曲歌中流。
liǔ shēng zhōu háo běi biān   zhòu zhì shuí suǒ chuán  
céng chéng xíng mài   yǒu wèn zāi chuán  
tàn pín nián   chū guò qīng lǐn rán  
zāo luán shēn jǐn xíng zhì biàn    
huǎng ruò rén yán zǎo zhī dìng xìng shēng miè    
jīn ān ěr yōng fēi tiān gōng rèn rén    
wàng tán biāo běn cóng chū láo ruò zhuǎn níng    
pái hán dàng shī 湿 jiā yín xié fēng shàng xíng guān shī    
bèng ròu bìng wèi   yóu yún shāng nǎi  
shēng suī lián miù shí mìng   diān dào yuán  
cāng yīng yǒu shā zhě   shòu bǐng gōng nǎi bèi  
láo wàn shì míng dāng xiū   líng luò guī shān qiū  
dàn wèi huó   shú shì zhòng wèi zhū xiū  
cōng cán míng liú   zhì mìng guāi móu  
zhí xùn kōng yǒu péng yōu liǔ shēng tīng zhào jǐng xiào    
yǒu zhǔ duì fēi yóu shān jìng shēng wǎn zhuǎn    
gèng zhe zhōng liú