一萼红 其四 红梅

宋代 王沂孙
剪丹云。怕江皋路冷,千叠护清芬。弹泪绡单,凝妆枕重,惊认消瘦冰魂。 为谁趁、东风换色,任绛雪、飞满绿罗裙。吴苑双身,蜀城高髻,忽到柴门。 欲寄故人千里,恨燕支太薄,寂寞春痕。玉管难留,金樽易泣,几度残醉纷纷。 谩重记、罗浮梦觉,步芳影、如宿杏花村。一树珊瑚淡月,独照黄昏。
jiǎn dān yún jiāng gāo lěng qiān   dié qīng fēn dàn lèi xiāo dān níng zhuāng   zhěn zhòng jīng rèn   xiāo shòu bīng hún      
wèi shuí chèn dōng fēng huàn rèn   jiàng xuě fēi mǎn luó qún 绿 yuàn shuāng shēn shǔ chéng gāo   dào chái   mén        
rén qiān   hèn yàn zhī tài báo   chūn hén guǎn nán liú jīn   zūn   cán zuì fēn fēn    
mán zhòng luó mèng jué   fāng yǐng xìng huā 宿 cūn shù shān dàn yuè zhào huáng   hūn