以长歌意无极好为老夫听为韵奉别沔鄂亲友

宋代 姜夔
中郎逝千霜,曲高复谁为。 庞翁趣无弦,郑伯功斩鼻。 春风桃花溪,寒渌绕苍翠。 何当从两君,放浪讨幽事。
zhōng láng shì qiān shuāng   gāo shuí wèi  
páng wēng xián   zhèng gōng zhǎn  
chūn fēng táo huā   hán rào cāng cuì  
dāng cóng liǎng jūn   fàng làng tǎo yōu shì