叶子阳生劝予出山以此答之

明代 汪琬
事不理,问伯始,济世安人亦徒尔。事不谐,谐文开,杜门却轨何为哉? 北路鱼,南路徐,朱轮锦幛塞通衢。江千万,蔡五百,铜山金埒无遗策。 势焰炙手手可势,往往古今齐一辙。尧峰野叟独怡然,常栖茅屋耕石田。 新知惟恃壁间杖,旧物剩有床头毡。比来鬓秃齿都豁,但守陇亩终余年。 君不见大鹏小鴳各有慕,世人未必知其故。功名富贵能几时,久已掉头不复顾。
shì   wèn shǐ   shì ān rén ěr shì xié xié   wén kāi   mén què guǐ wéi zāi    
běi   nán   zhū lún jǐn zhàng sāi tōng jiāng qiān wàn cài   bǎi tóng   shān jīn liè    
shì yàn zhì shǒu shǒu shì   wǎng wǎng jīn zhé yáo fēng sǒu rán cháng   máo gēng shí tián    
xīn zhī wéi shì jiān zhàng   jiù shèng yǒu chuáng tóu zhān lái bìn chǐ dōu 齿 huō dàn   shǒu lǒng zhōng nián    
jūn jiàn péng xiǎo yàn yǒu   shì rén wèi zhī gōng míng guì néng shí jiǔ   diào tóu