夜宿范以善提举云林清远风大作偶成二绝句

宋代 陆文圭
猿啼夹间声逾远,鹤啄荒苔卟更清。 身在千林头上立,忽从脚底白云生。
yuán jiā jiān shēng yuǎn   zhuó huāng tái gèng qīng  
shēn zài qiān lín tóu shàng   cóng jiǎo bái yún shēng