夜泊庐江闻故人在东林寺以诗寄之

唐代 王昌龄
江路经庐阜,松门入虎溪。 闻君寻寂乐,清夜宿招提。 石镜山精怯,禅枝怖鸽栖。 一澄如悟道,为照客心迷。[一作孟浩然诗]
jiāng jīng   sōng mén
wén jūn xún   qīng 宿 zhāo
shí jìng shān jīng qiè   chán zhī
chéng dào   wèi zhào xīn 。[   [ zuò mèng hào rán shī   ]