姚坚老见约偶成

宋代 王令
初正布新和,余腊争近候。 升腾阳力微,恇怯老阴斗。 江云荡空碧,疏雨沐清昼。 林梢释冬枯,土蘖壮春簇。 委蕤风日舒,刻画山野秀。 关关先春鸟,格磔弄晴味。 无人与调和,终日自嘲诟。 唯君卜近适,通我许来就。 迁延日屡蹉,叹惜月复彀。 人生诚多故,世事那可究。 惟当自推置,障绝俗虑寇。 休闲倘能俞,疏懒当自宥。 徒行苟惮劳,借马欲谁厩。 清酤如定携,佳客可先购。 勉之无使迟,梅萼已堪齅。
chū zhèng xīn   zhēng jìn hòu  
shēng téng yáng wēi   kuāng qiè lǎo yīn dòu  
jiāng yún dàng kōng   shū qīng zhòu  
lín shāo shì dōng   niè zhuàng chūn  
wěi ruí fēng shū   huà shān xiù  
guān guān xiān chūn niǎo   zhé nòng qíng wèi  
rén tiáo   zhōng cháo gòu  
wéi jūn bo jìn shì   tōng lái jiù  
qiān yán cuō   tàn yuè gòu  
rén shēng chéng duō   shì shì jiū  
wéi dāng tuī zhì   zhàng jué kòu  
xiū xián tǎng néng   shū lǎn dāng yòu  
xíng gǒu dàn láo   jiè shuí jiù  
qīng dìng xié   jiā xiān gòu  
miǎn zhī shǐ 使 chí   méi è kān xiù