燕子龛禅师

唐代 王维
山中燕子龛,路剧羊肠恶。裂地竞盘屈,插天多峭崿。 瀑泉吼而喷,怪石看欲落。伯禹访未知,五丁愁不凿。 上人无生缘,生长居紫阁。六时自搥磬,一饮常带索。 种田烧白云,斫漆响丹壑。行随拾栗猿,归对巢松鹤。 时许山神请,偶逢洞仙博。救世多慈悲,即心无行作。 周商倦积阻,蜀物多淹泊。岩腹乍旁穿,涧唇时外拓。 桥因倒树架,栅值垂藤缚。鸟道悉已平,龙宫为之涸。 跳波谁揭厉,绝壁免扪摸。山木日阴阴,结跏归旧林。 一向石门里,任君春草深。
shān zhōng yàn zi kān   yáng cháng è liè jìng pán   chā tiān duō qiào è 崿
quán hǒu ér pēn   guài shí kàn luò fǎng 访 wèi zhī   dīng chóu záo
shàng rén shēng yuán   shēng zhǎng liù shí chuí qìng   yǐn cháng dài suǒ
zhòng tián shāo bái yún   zhuó xiǎng dān xíng suí shí yuán   guī duì cháo sōng
shí shān shén qǐng   ǒu féng dòng xiān jiù shì duō bēi   xīn xíng zuò
zhōu shāng juàn   shǔ duō yān yán zhà páng chuān 穿   jiàn chún shí wài tuò
qiáo yīn dào shù jià   zhà zhí chuí téng niǎo dào píng   lóng gōng wèi zhī
tiào shuí jiē   jué miǎn mén shān yīn yīn   jié jiā guī jiù lín
xiàng shí mén   rèn jūn chūn cǎo shēn