寻庐山崔征君

唐代 丘为
日高鸡犬静,门掩向寒塘。夜竹深茅宇,秋亭冷石床。 住山年已远,服药寿偏长。虚弃浮生者,相逢益自伤。
gāo quǎn jìng   mén yǎn xiàng hán táng zhú shēn máo   qiū tíng lěng shí chuáng
zhù shān nián yuǎn   yào shòu 寿 piān cháng shēng zhě   xiāng féng shāng