雪夜与友生同宿晓寄近邻

唐代 温庭筠
闭门群动息,积雪透疏林。有客寒方觉,无声晓已深。 正繁闻近雁,并落起栖禽。寂寞寒塘路,怜君独阻寻。
mén qún dòng   xuě tòu shū lín yǒu hán fāng jué   shēng xiǎo shēn
zhèng fán wén jìn yàn   bìng luò qín hán táng   lián jūn xún