雪巢为张子玄道士赋

唐代 王翰
团团茅盖一巢轻,雪满千山虚白生。象外乾坤还太古,望中楼观尽通明。 云藏宿鹤浑无迹,水落长松暗有声。人在空寒最高处,羽衣瑶佩不胜清。
tuán tuán máo gài cháo qīng   xuě mǎn qiān shān bái shēng xiàng wài qián kūn hái tài   wàng zhōng lóu guàn jǐn tōng míng
yún cáng 宿 hún   shuǐ luò cháng sōng àn yǒu shēng rén zài kōng hán zuì gāo chù   yáo pèi shèng qīng