萱草词四章为伊母夫人赋 其三

明代 宗臣
萱草芬芬兮,山之侧。对芳芷兮,远丛棘。嗟彼秋风兮,还以仆。 俾其枝日偃蹇而不可起兮,何以慰此心之叹息。
xuān cǎo fēn fēn   shān zhī duì fāng zhǐ yuǎn   cóng jiē qiū fēng hái        
zhī yǎn jiǎn ér   wèi xīn zhī tàn