萱草词四章为伊母夫人赋 其二

明代 宗臣
萱草菲菲兮,山之曲。曳紫霞兮,缀红玉。嗟彼秋风兮,振庭绿。 俾其叶日凋零而不可寻兮,何以慰此心之踯躅。
xuān cǎo fēi fēi   shān zhī xiá zhuì   hóng jiē qiū fēng zhèn tíng       绿  
diāo líng ér xún   wèi xīn zhī zhí zhú