戏赠张五弟諲三首

唐代 王维
吾弟东山时。 心尚一何远。 日高犹自卧。 钟动始能饭。 领上发未梳。 床头书不卷。 清川兴悠悠。 空林对偃蹇。 青苔石上净。 细草松下软。 窗外鸟声闲。 阶前虎心善。 徒然万象多。 澹尔太虚缅。 一知与物平。 自顾为人浅。 对君忽自得。 浮念不烦遣。 张弟五车书。 读书仍隐居。 染翰过草圣。 赋诗轻子虚。 闭门二室下。 隐居十年余。 宛是野人野(一作也)。 时从渔父渔(一作鱼)。 秋风自(一作日)萧索。 五柳高且疏。 望此去人世。 渡水向吾庐。 岁晏同携手。 只应君与予。 设[四↑且↓]守[繁体“才”去“纟”]兔。 垂钓伺游鳞。 此是安口腹。 非关慕隐沦。 吾生好清净(一作静)。 蔬食去情尘。 今子方豪荡。 思为鼎食人。 我家南山下。 动息自遗身。 入鸟不相乱。 见兽皆相亲。 云霞成伴侣。 虚白侍衣巾。 何事须夫子。 邀予谷口真。
dōng shān shí
xīn shàng yuǎn
gāo yóu
zhōng dòng shǐ néng fàn
lǐng shàng wèi shū
chuáng tóu shū juǎn
qīng chuān xīng yōu yōu
kōng lín duì yǎn jiǎn
qīng tái shí shàng jìng
cǎo sōng xià ruǎn
chuāng wài niǎo shēng xián
jiē qián xīn shàn
rán wàn xiàng duō
dàn ěr tài miǎn
zhī píng
wéi rén qiǎn
duì jūn
niàn fán qiǎn
zhāng chē shū
shū réng yǐn
rǎn hàn guò cǎo shèng
shī qīng
mén èr shì xià
yǐn shí nián
wǎn shì rén   zuò   )。
shí cóng   zuò   )。
qiū fēng   zuò   xiāo suǒ
liǔ gāo qiě shū
wàng rén shì
shuǐ xiàng
suì yàn tóng xié shǒu
zhǐ yīng jūn
shè     qiě     shǒu   fán   cái         ”]
chuí diào yóu lín
shì ān kǒu
fēi guān yǐn lún
shēng hǎo qīng jìng   zuò jìng   )。
shū shí qíng chén
jīn zi fāng háo dàng
wèi dǐng shí rén
jiā nán shān xià
dòng shēn
niǎo xiāng luàn
jiàn shòu jiē xiāng qīn
yún xiá chéng bàn
bái shì jīn
shì
yāo kǒu zhēn