戏赠无本 其一

唐代 孟郊
长安秋声乾,木叶相号悲。瘦僧卧冰凌,嘲咏含金痍。 金痍非战痕,峭病方在兹。诗骨耸东野,诗涛涌退之。 有时踉跄行,人惊鹤阿师。可惜李杜死,不见此狂痴。
cháng ān qiū shēng qián   xiāng hào bēi shòu sēng bīng líng   cháo yǒng hán jīn
jīn fēi zhàn hén   qiào bìng fāng zài shī sǒng dōng   shī tāo yǒng tuì 退 zhī
yǒu shí liàng qiàng xíng   rén jīng ā shī   jiàn kuáng chī