喜翁文尧员外病起

唐代 黄滔
卫玠羊车悬,长卿驷马姿。天嫌太端正,神乃减风仪。 饮冰俾消渴,断谷皆清羸。越僧夸艾炷,秦女隔花枝。 自能论苦器,不假求良医。惊杀漳滨鬼,错与刘生随。 昨日已如虎,今朝谒荀池。扬鞭入王门,四面人熙熙。 青桂任霜霰,尺璧无瑕疵。回尘却惆怅,归阙难迟迟。
wèi jiè yáng chē xuán   zhǎng qīng 姿 tiān xián tài duān zhèng   shén nǎi jiǎn fēng
yǐn bīng xiāo   duàn jiē qīng léi yuè sēng kuā ài zhù   qín huā zhī
néng lùn   jiǎ qiú liáng jīng shā zhāng bīn guǐ   cuò liú shēng suí
zuó   jīn zhāo xún chí yáng biān wáng mén   miàn rén
qīng guì rèn shuāng xiàn   chǐ xiá huí chén què chóu chàng   guī quē nán chí chí