新移瑞香不得雨有叹

宋代 陆文圭
瑞香儿女花,艳洁而芳妍。 得之古精庐,移置列槛前。 易地费人力,不出花自然。 深虞本先拨,枝叶随之颠。 是时夏久旱,不雨龟坼田。 林木且尤枯,弱植岂自全。 既已在于人,况复遭此天。 天与人仇之,命也花自娄。 井筒灌朝夕,小润培芳年。 封植岂无心,荣枯自有缘。 何时回春风,笑挽司花仙。 摧手共樽酒,醉卧云锦边。
ruì xiāng ér huā   yàn jié ér fāng yán  
zhī jīng   zhì liè kǎn qián  
fèi rén   chū huā rán  
shēn běn xiān   zhī suí zhī diān  
shì shí xià jiǔ hàn   guī chè tián  
lín qiě yóu   ruò zhí quán  
zài rén   kuàng zāo tiān  
tiān rén chóu zhī   mìng huā lóu  
jǐng tǒng guàn zhāo   xiǎo rùn péi fāng nián  
fēng zhí xīn   róng yǒu yuán  
shí huí chūn fēng   xiào wǎn huā xiān  
cuī shǒu gòng zūn jiǔ   zuì yún jǐn biān