新暑赋西轩竹

宋代 卫宗武
此君与我同襟期,延致屋宅西财维。 涵濡雨露岁未半,柯叶深茂华而滋。 恍疑神士萃庭宇,旌{左方右童}羽盖纷交驰。 非筝非竽发天籁,不湍不濑含风漪。 绿光到眼冰雪泼,顿令六月无炎威。 何须挹爽置象簟,不假去热施龙皮。 挺然直节异凡植,四时不改琳琅姿。 翛然雅致涤万虑,一尘不染珊瑚枝。 明蟾写真银散彩,腾乌弄影金流辉。 千林剥落气愈劲,更好雪压并霜欹。 无山无水自幽胜,雨天霁景俱相宜。 方嗟此地翳草莽,幻出臭腐为神奇。 恨无与可图作幛,消得坡老模成诗。 中虚而静有隐德,妙气独有予心知。 年今七十诸妄屏,久压花本芳菲菲。 缔交惟汝与松杓,啸风吟月相追随。 愿言栖凤同作伴,慎勿化龙随所之。 武公勋业我所愧,犹觊老寿几耆颐。
jūn tóng jīn   yán zhì zhái 西 cái wéi  
hán suì wèi bàn   shēn mào huá ér  
huǎng shén shì cuì tíng   jīng   { zuǒ fāng yòu tóng   } gài fēn jiāo chí  
fēi zhēng fēi tiān lài   tuān lài hán fēng  
绿 guāng dào yǎn bīng xuě   dùn lìng liù yuè yán wēi  
shuǎng zhì xiàng diàn   jiǎ shī lóng  
tǐng rán zhí jié fán zhí   shí gǎi lín láng 姿  
xiāo rán zhì wàn   chén rǎn shān zhī  
míng chán xiě zhēn yín sàn cǎi   téng nòng yǐng jīn liú huī  
qiān lín luò jìn   gèng hǎo xuě bìng shuāng  
shān shuǐ yōu shèng   tiān jǐng xiāng  
fāng jiē cǎo mǎng   huàn chū chòu wèi shén  
hèn zuò zhàng   xiāo de lǎo chéng shī  
zhōng ér jìng yǒu yǐn   miào yǒu xīn zhī  
nián jīn shí zhū wàng píng   jiǔ huā běn fāng fēi fēi  
jiāo wéi sōng biāo   xiào fēng yín yuè xiàng zhuī suí  
yuàn yán fèng tóng zuò bàn   shèn huà lóng suí suǒ zhī  
gōng xūn suǒ kuì   yóu lǎo shòu 寿