新桥风雨夜泊用生辰饮酒韵

明代 顾清
骤雨飘风不终夕,江山万古横青碧。人生此意要识取,身在乾坤谁主客。 神仙十洲更三岛,将相五侯连九伯。当年富贵穷意气,毕竟松林纸钱白。 曾闻冠剑画麒麟,复道轩悬赐金石。英声白日飞紫电,高槩云松倚青壁。 时移地改须臾事,侧耳清商非旧拍。朱门华屋自荆杞,青雀彩鸾空络绎。 岂知此日陶家翁,葛巾曳杖柴桑陌。书生濩落靡所似,少也空空老何益。 已从西掖伴群英,又向南宫分半席。太农赋粟几钟庾,奉常书功无寸尺。 空江夜眠复何惧,归去扁舟游七泽。
zhòu piāo fēng zhōng   jiāng shān wàn héng qīng rén shēng yào shí   shēn zài qián kūn shuí zhǔ
shén xiān shí zhōu gèng sān dǎo   jiàng xiàng hòu lián jiǔ dāng nián guì qióng   jìng sōng lín zhǐ qián bái
céng wén guān jiàn huà lín   dào xuān xuán jīn shí yīng shēng bái fēi diàn   gāo gài yún sōng qīng
shí gǎi shì   ěr qīng shāng fēi jiù pāi zhū mén huá jīng   qīng què cǎi luán kōng luò
zhī táo jiā wēng   jīn zhàng chái sāng shū shēng huò luò suǒ shì   shǎo kōng kōng lǎo
cóng 西 bàn qún yīng   yòu xiàng nán gōng fēn bàn tài nóng zhōng   fèng cháng shū gōng cùn chǐ
kōng jiāng mián   guī piān zhōu yóu