辛卯寓普济作八歌 其六

明代 释函可
罗浮之山多蒿莱,山上还留说法台。锦绣凋残玉女哀,村底无人空落梅。 铁桥流水尚潆回,白云一出不复来。忆昔荷锄辟荒草,只今空向巫闾老。 何时再上罗浮道,辛苦前朝老衲衣。十年与尔不相离,骨残心碎无完肌,至今襟袖血迹遗。 谁云新者可代故,何忍抛撇冬夏披。衲兮衲兮汝勿悲,虽然破烂胜牙绯,生御风沙死裹尸。 我歌我歌歌将歇,揽衣忽起增哽咽。我忧不独在乡国,我罪当诛复何说。 笔尖有鬼石流血,天地无情难永诀。呜呼木佛木佛能不哀,狞飙苦雨四面来。 狞飙苦雨四面来,土床一尺魂徘徊。
luó zhī shān duō hāo lái   shān shàng hái liú shuō tái jǐn xiù diāo cán āi   cūn rén kōng luò méi
tiě qiáo liú shuǐ shàng yíng huí   bái yún chū lái chú huāng cǎo   zhī jīn kōng xiàng lǎo
shí zài shàng luó dào   xīn qián cháo lǎo shí nián ěr xiāng   cán xīn suì wán   zhì jīn jīn xiù xuè
shuí yún xīn zhě dài   rěn pāo piě dōng xià bēi   suī rán làn shèng fēi   shēng fēng shā guǒ shī
jiāng xiē   lǎn zēng gěng yōu zài xiāng guó   zuì dāng zhū shuō
jiān yǒu guǐ shí liú xiě   tiān qíng nán yǒng jué néng āi   níng biāo miàn lái
níng biāo miàn lái   chuáng chǐ hún pái huái