兴上人驻锡姑射之麓他日邀余所居之净乐斋勉为赋此

宋代 段克己
我爱兴上人,閒处先著脚。虽有买山钱,难寻一丘壑。 向来栖息地,龙象久寂寞。重寻林下径,竹石苦纷薄。 溪水恣交流,岩花自开落。却埽丈室中,一瓶还一钵。 净乐题其颜,尘缘聊解缚。寥寥千载下,此理谁发药。 我今为拈出,未免一重错。有净必有垢,无苦亦无乐。 浑沌元不死,七窍刚自凿。郑重庵中人,万法本无著。 独有太古心,油然满寥廓。
ài xīng shàng rén   xián chù xiān zhù jiǎo suī yǒu mǎi shān qián   nán xún qiū
xiàng lái   lóng xiàng jiǔ zhòng xún lín xià jìng   zhú shí fēn báo
shuǐ jiāo liú   yán huā kāi luò què sào zhàng shì zhōng   píng hái
jìng yán   chén yuán liáo jiě liáo liáo qiān zǎi xià   shuí fèi yào
jīn wèi niān chū   wèi miǎn zhòng cuò yǒu jìng yǒu gòu  
hùn dùn yuán   qiào gāng záo zhèng zhòng ān zhōng rén   wàn běn zhù
yǒu tài xīn   yóu rán mǎn liáo kuò