行路难·青琐门外安石榴

南北朝 吴均
青琐门外安石榴,连枝接叶夹御沟。 金墉城西合欢树,垂条照彩拂凤楼。 游侠少年游上路,倾心颠倒相恋慕。 摩顶至足买片言,开胸沥胆取一顾。 自言家在赵邯郸,翩翩舌杪复剑端。 青骊白驳的卢马,金羁绿控紫丝鞶。 躞蹀横行不止进,夜夜汗血至长安。 长安城中诸贵臣,争贵儒者席上珍。 复闻梁王好学问,轻弃剑客如埃尘。 吾丘寿王始得意,司马相如适被申。 大才大辩尚如此,何况我辈轻薄人。
qīng suǒ mén wài ān shí liú   lián zhī jiē jiā gōu
jīn yōng chéng 西 huān shù   chuí tiáo zhào cǎi fèng lóu
yóu xiá shào nián yóu shàng   qīng xīn diān dào xiàng liàn
dǐng zhì mǎi piàn yán   kāi xiōng dǎn
yán jiā zài zhào hán dān   piān piān shé miǎo jiàn duān
qīng bái   jīn 绿 kòng pán
xiè dié héng xíng zhǐ jìn   hàn xuè zhì cháng ān
cháng ān chéng zhōng zhū guì chén   zhēng guì zhě shàng zhēn
wén liáng wáng hào xué wèn   qīng jiàn āi chén
qiū shòu 寿 wáng shǐ   xiàng shì bèi shēn
cái biàn shàng   kuàng bèi qīng rén