行经鸿沟

宋代 吕蒙正
沟中流水已成尘,沟畔荒凉起暮云。 大抵关河须一统,可能天地更平分。 烟横绿野山空在,树倚高原日渐曛。 方凭征鞍思往事,数声风笛马前闻。
gōu zhōng liú shuǐ chéng chén   gōu pàn huāng liáng yún  
guān tǒng   néng tiān gèng píng fēn  
yān héng 绿 shān kōng zài   shù gāo yuán jiàn xūn  
fāng píng zhēng ān wǎng shì   shù shēng fēng qián wén