行经范仆射故宅诗

南北朝 何逊
旅葵应蔓井。 荒藤已上扉。 寂寂空郊暮。 无复车马归。 潋滟故池水。 苍茫落日晖。 遗爱终何极。 行路独沾衣。
kuí yīng màn jǐng
huāng téng shàng fēi
kōng jiāo
chē guī
liàn yàn chí shuǐ
cāng máng luò huī
ài zhōng
xíng zhān