新安潘侯将行约游山门寺予以泞淖遂止因为诗以见怀

宋代 梅尧臣
苍山自为门,呀豁异镌镵。路通石壁尽,潦起田穟陷。 傍岭有结庐,潜潭净于鉴。闻之固欲往,久雨湿泥泥。 莫陪太守车,然诺岂诳赚。遥遥桥上去,望望马犹站。 畏滑不肯行,非关惜鞯䪌。
cāng shān wèi mén   huō juān chán tōng shí jǐn lǎo   tián suì xiàn    
bàng lǐng yǒu jié   qián tán jìng jiàn wén zhī wǎng jiǔ   shī 湿    
péi tài shǒu chē   rán nuò kuáng zhuàn yáo yáo qiáo shǎng wàng   wàng yóu zhàn    
wèi huá kěn xíng   fēi guān jiān zhàn