谢李辀再到

唐代 孟郊
等闲拜日晚,夫妻独相疮。况是贤人冤,何必哭飞杨。 昨夜梦得剑,为君藏中肠。会将当风烹,血染布衣裳。 劳君又扣门,词句失寻常。我不忍出厅,血字湿土墙。 血字耿不灭,我心惧惶惶。会有铿锵夫,见之目生光。 生光非等闲,君其且安祥。
děng xián bài wǎn   xiāng chuāng kuàng shì xián rén yuān   fēi yáng
zuó mèng jiàn   wèi jūn cáng zhōng cháng huì jiāng dāng fēng pēng   xuè rǎn shang
láo jūn yòu kòu mén   shī xún cháng rěn chū tīng   xuè shī 湿 qiáng
xuè gěng miè   xīn huáng huáng huì yǒu kēng qiāng   jiàn zhī shēng guāng
shēng guāng fēi děng xián   jūn qiě ān xiáng