惜别赠子中昆仲二首 其一

宋代 张耒
寒云崩腾不成雪,北风吹窗灯半灭。病来废饮卧无眠,一夜吟诗声不绝。 南城三俊生契阔,想对寒炉掉吟舌。留行一日谁有情,慰我与君千里别。 道长尘土疲马愁,岁晚风霜敝裘裂。人生何用读书史,文字未补囊中阙。 驱驰所幸一饱耳,士而谋食愧前哲。何能天独啬吾曹,自应所学为之孽。 虽然此事予不悔,昔学固知今日拙。欲持琬琰易羊皮,玩之已久安能辍。 万端毕竟有天命,计较何须论琐屑。劳歌无和坐达明,晓鼓鼕鼕堕残月。
hán yún bēng téng chéng xuě   běi fēng chuī chuāng dēng bàn miè bìng lái fèi yǐn mián   yín shī shēng jué    
nán chéng sān jùn shēng kuò   xiǎng duì hán diào yín shé liú xíng shuí yǒu qíng wèi   jūn qiān bié    
dào zhǎng chén chóu   suì wǎn fēng shuāng qiú liè rén shēng yòng shū shǐ wén   wèi náng zhōng quē    
chí suǒ xìng bǎo ěr   shì ér móu shí kuì qián zhé néng tiān cáo   yīng suǒ xué wèi zhī niè    
suī rán shì huǐ   xué zhī jīn zhuō chí wǎn yǎn yáng wán   zhī jiǔ ān néng chuò    
wàn duān jìng yǒu tiān mìng   jiào lùn suǒ xiè láo zuò míng xiǎo   dōng dōng duò cán yuè