【仙吕】翠裙腰

元代 杨果
莺穿细柳翻金翅,迁上最高枝。海棠零乱飘阶址,堕胭脂,共谁同唱送春词? 【金盏儿】减容姿,瘦腰肢,绣床尘满慵针指。眉懒画,粉羞施,憔悴死。无尽闲愁将甚比?恰如梅子雨丝丝。 【绿窗愁】有客持书至,还喜却嗟咨。未委归期约几时,先拆破鸳鸯字。原来则是卖弄他风流浪子,夸翰墨,显文词,枉用了身心空费了纸。 【赚尾】总虚脾,无实事,乔问候的言辞怎使?复别了花笺重作念,偏自家少负你相思。唱道再展放重读,读罢也无言暗切齿。沉吟了数次,骂你个负心贼堪恨,把一封寄来书都扯做纸条儿。
yīng chuān 穿 liǔ fān jīn chì   qiān shàng zuì gāo zhī hǎi táng líng luàn piāo jiē zhǐ   duò yān zhī   gòng shuí tóng chàng sòng chūn  
jīn zhǎn ér jiǎn róng 姿   shòu yāo zhī   xiù chuáng chén mǎn yōng zhēn zhǐ méi lǎn huà   fěn xiū shī   qiáo cuì jìn xián chóu jiāng shén   qià méi zi
绿 chuāng chóu yǒu chí shū zhì   hái què jiē wèi wěi guī yuē shí   xiān chāi yuān yāng yuán lái shì mài nòng fēng liú làng   kuā hàn   xiǎn wén   wǎng yòng le shēn xīn kōng fèi le zhǐ
zhuàn wěi zǒng   shí shì   qiáo wèn hòu de yán zěn shǐ 使   bié le huā jiān zhòng zuò niàn   piān jiā shǎo xiāng chàng dào zài zhǎn fàng zhòng   yán àn qiè chǐ 齿 chén yín le shù   xīn zéi kān hèn   fēng lái shū dōu chě zuò zhǐ tiáo ér