湘月 山塘秋集分题得坏塔

清代 郑文焯
夜铃语断,更斜阳瘦影,谁问今古。独立苍茫,镇占老,一角青山无主。 衰草丛生,枯枫倒出,时见归禽度。残烽零劫,仗他半壁支拄。 长见峭倚荒天,凄凉如笔,写愁边风雨。不许登临,怕倦客、题遍伤心秋句。 卧影空丘,招魂破寺,剩有孤云驻。梦痕飞上,故王台榭何处。
líng duàn   gèng xié yáng shòu yǐng   shuí wèn jīn cāng máng zhèn   zhàn lǎo   jiǎo qīng shān zhǔ    
shuāi cǎo cóng shēng   fēng dào chū   shí jiàn guī qín cán fēng líng jié zhàng   bàn zhī zhǔ    
zhǎng jiàn qiào huāng tiān   liáng   xiě chóu biān fēng dēng lín   juàn biàn shāng xīn qiū      
yǐng kōng qiū   zhāo hún   shèng yǒu yún zhù mèng hén fēi shàng   wáng tái xiè chǔ