相和歌辞。阳春曲

唐代 贯休
为口莫学阮嗣宗,不言是非非至公。为手须似朱云辈, 折槛英风至今在。男儿结发事君亲,须斅前贤多慷慨。 历数雍熙房与杜,魏公姚公宋开府。 尽向天上仙宫闲处坐,何不却辞上帝下下土, 忍见苍生苦苦苦。
wèi kǒu xué ruǎn zōng   yán shì fēi fēi zhì gōng wèi shǒu shì zhū yún bèi  
shé kǎn yīng fēng zhì jīn zài nán ér jié shì jūn qīn   xiào qián xián duō kāng kǎi
shǔ yōng fáng   wèi gōng yáo gōng sòng kāi
jǐn xiàng tiān shàng xiān gōng xián chǔ zuò   què shàng xià xià  
rěn jiàn cāng shēng