相和歌辞。苦哉行五首

唐代 戎昱
彼鼠侵我厨,纵狸授粱肉。鼠虽为君却,狸食自须足。 冀雪大国耻,翻是大国辱。膻腥逼绮罗,砖瓦杂珠玉。 登楼非骋望,目笑是心哭。何意天乐中,至今奏胡曲。 官军收洛阳,家住洛阳里。夫婿与兄弟,目前见伤死。 吞声不许哭,还遣衣罗绮。上马随匈奴,数秋黄尘里。 生为名家女,死作塞垣鬼。乡国无还期,天津哭流水。 登楼望天衢,目极泪盈睫。强笑无笑容,须妆旧花靥。 昔年买奴仆,奴仆来碎叶。岂意未死间,自为匈奴妾。 一生忽至此,万事痛苦业。得出塞垣飞,不如彼蜂蝶。 妾家青河边,七叶承貂蝉。身为最小女,偏得浑家怜。 亲戚不相识,幽闺十五年。有时最远出,只到中门前。 前年狂胡来,惧死翻生全。今秋官军至,岂意遭戈鋋. 匈奴为先锋,长鼻黄发拳。弯弓猎生人,百步牛羊膻。 脱身落虎口,不及归黄泉。苦哉难重陈,暗哭苍苍天。 可汗奉亲诏,今月归燕山。忽如乱刀剑,搅妾心肠间。 出户望北荒,迢迢玉门关。生人为死别,有去无时还。 汉月割妾心,胡风凋妾颜。去去断绝魂,叫天天不闻。
shǔ qīn chú   zòng shòu liáng ròu shǔ suī wèi jūn què   shí
xuě guó chǐ   fān shì guó shān xīng luó   zhuān zhū
dēng lóu fēi chěng wàng   xiào shì xīn tiān zhōng   zhì jīn zòu
guān jūn shōu luò yáng   jiā zhù luò yáng 婿 xiōng   qián jiàn shāng
tūn shēng   hái qiǎn luó shàng suí xiōng   shù qiū huáng chén
shēng wèi míng jiā   zuò sāi yuán guǐ xiāng guó hái   tiān jīn liú shuǐ
dēng lóu wàng tiān   lèi yíng jié qiǎng xiào xiào róng   zhuāng jiù huā
nián mǎi   lái suì wèi jiān   wèi xiōng qiè
shēng zhì   wàn shì tòng chū sài yuán fēi   fēng dié
qiè jiā qīng biān   chéng diāo chán shēn wéi zuì xiǎo   piān de hún jiā lián
qīn xiāng shí   yōu guī shí nián yǒu shí zuì yuǎn chū   zhǐ dào zhōng mén qián
qián nián kuáng lái   fān shēng quán jīn qiū guān jūn zhì   zāo chán   .
xiōng wèi xiān fēng   zhǎng huáng quán wān gōng liè shēng rén   bǎi niú yáng shān
tuō shēn luò kǒu   guī huáng quán zāi nán zhòng chén   àn cāng cāng tiān
hán fèng qīn zhào   jīn yuè guī yān shān luàn dāo jiàn   jiǎo qiè xīn cháng jiān
chū wàng běi huāng   tiáo tiáo mén guān shēng rén wéi bié   yǒu shí hái
hàn yuè qiè xīn   fēng diāo qiè yán duàn jué hún   jiào tiān tiān wén