相和歌辞。采莲曲

唐代 储光羲
浅渚荷花繁,深塘菱叶疏。独往方自得,耻邀淇上姝。 广江无术阡,大泽绝方隅。浪中海童语,流下鲛人居。 春雁时隐舟,新荷复满湖。采采乘日暮,不思贤与愚。
qiǎn zhǔ huā fán   shēn táng líng shū wǎng fāng   chǐ yāo shàng shū
guǎng 广 jiāng shù qiān   jué fāng làng zhōng hǎi tóng   liú xià jiāo rén
chūn yàn shí yǐn zhōu   xīn mǎn cǎi cǎi chéng   xián