下放吟用匋公《过秦岭》韵六月六日

宋代 单人耘
我昔下放时,安危不自警。秋红栖远村,春碧忆狮岭。 少年耽书卷,深巷一灯炳。中年客江干,执铎丹心顷。 哦诗又作画,师承得概梗。文选肌理富,新安笔力猛。 席联管宁洁,镜窥仁寿静。祖母爱稚孙,篮中时储饼。 施礼师友间,蹊成桃李省。方庆书味腴,孰料坠厄境。 灵魂触风雷,一扫无騃颖。爝火渡舟喧,霜月村墟冷。 情亲老农语,疏篱补桐杏。浅浅蔬供盘,姗姗竹弄影。 已浣草堂砚,更涤灶前皿。野旷芋垄直,黄叶秋风骋。 我生未有涯,悲来天无顶。慈亲一辞世,云沉筝断绠。 归来强自适,萧然蛰乡井。发白不复青,何由娱暮景。
xià fàng shí   ān wēi jǐng qiū hóng yuǎn cūn chūn   shī lǐng    
shào nián dān shū juàn   shēn xiàng dēng bǐng zhōng nián jiāng gān zhí   duó dān xīn qǐng    
ó shī yòu zuò huà   shī chéng gài gěng wén xuǎn xīn   ān měng    
lián guǎn níng jié   jìng kuī rén shòu 寿 jìng ài zhì sūn lán   zhōng shí chǔ bǐng    
shī shī yǒu jiān   chéng táo shěng fāng qìng shū wèi shú   liào zhuì è jìng    
líng hún chù fēng léi   sǎo ái yǐng jué huǒ zhōu xuān shuāng   yuè cūn lěng    
qíng qīn lǎo nóng   shū tóng xìng jiān jiān shū gōng pán shān   shān zhú nòng yǐng    
huàn cǎo táng yàn   gèng zào qián mǐn kuàng lǒng zhí huáng   qiū fēng chěng    
shēng wèi yǒu   bēi lái tiān dǐng qīn shì yún   chén zhēng duàn gěng    
guī lái qiáng shì   xiāo rán zhé xiāng jǐng bái qīng   yóu jǐng