峡哀 其十

唐代 孟郊
枭鸱作人语,蛟虬吸水波。能于白日间,谄欲晴风和。 骇智蹶众命,蕴腥布深萝。齿泉无底贫,锯涎在处多。
xiāo chī zuò rén   jiāo qiú shuǐ néng bái jiān chǎn   qíng fēng    
hài zhì jué zhòng mìng   yùn xīng shēn luó chǐ quán 齿 pín   xián zài chǔ duō