婺州傅仁贽诗求见依韵和之

宋代 陆文圭
发燥始出游,心期结明主。 天方穷畸人,世不喜生语。 绝弦恨伯牙,抱璞泣和氏。 独怜身皓皓,不救俗靡靡。 竞趋声利途,孰蹈仁义轨。 寘之勿复道,作者孰穷比。 婺女实气明,箕尾德星聚。 杂还贡束阁,高明识芝宇。 鉴衡付有司,尺度失奇士。 少需知我者,一第溷子耳。 瓠樗嗟无用,车斗可胜数。 老矣何能为,欿然徒自视。 安得善及人,共勉学为已。
zào shǐ chū yóu   xīn jié míng zhǔ  
tiān fāng qióng rén   shì shēng  
jué xián hèn   bào shì  
lián shēn hào hào   jiù  
jìng shēng   shú dǎo rén guǐ  
zhì zhī dào   zuò zhě shú qióng  
shí míng   wěi xīng  
hái gòng shù   gāo míng shí zhī  
jiàn héng yǒu   chǐ shī shì  
shǎo zhī zhě   hùn zi ěr  
chū jiē yòng   chē dǒu shèng shù  
lǎo néng wéi   kǎn 欿 rán shì  
ān shàn rén   gòng miǎn xué wèi