武肃王有旨,石桥设斋会,进一诗,共六首

唐代 吴越僧
南有天台事可尊,孕灵含秀独超群。重重曲涧侵危石, 步步层岩踏碎云。金雀每从云里现,异香多向夜深闻。 当知此界非凡界,一道幽奇各自分。 仙源佛窟有天台,今古嘉名遍九垓。石磴嵌空神匠出, 瀑泉雄壮雨声来。景强偏感高僧上,地胜能令远思开。 一等翘诚依此处,自然灵贶作梯媒。 智泉福海莫能逾,亲自王恩运睿谟。感现尽冥心境界, 资持全固道根株。石梁低翥红鹦鹉,烟岭高翔碧鹧鸪。 胜妙重重惟祷祝,永资军庶息灾虞。 凌晨迎请倍精诚,亲散鲜花异处清。罗汉攀枝呈梵相, 岩僧倚树现真形。神幡双出红霞动,宝塔全开白气生。 都为王心标意切,满空盈月瑞分明。 幡花宝盖满青川,祈祷迎来圣半千。莫道胜缘无影响, 须知嘉会有因缘。空中长似闻天乐,岩畔常疑有地仙。 何必更寻兜率去,重重灵应事昭然。 登云步岭涉烟程,好景随心次第生。圣者已符祥瑞事, 地灵全副祷祈情。洞深重叠拖云湿,滩浅潺湲漱水清。 愿满事圆归去路,便风相送片帆轻。
nán yǒu tiān tāi shì zūn   yùn líng hán xiù chāo qún chóng chóng jiàn qīn wēi shí  
céng yán suì yún jīn què měi cóng yún xiàn   xiāng duō xiàng shēn wén
dāng zhī jiè fēi fán jiè   dào yōu fēn
xiān yuán yǒu tiān tāi   jīn jiā míng biàn jiǔ gāi shí dèng qiàn kōng shén jiàng chū  
quán xióng zhuàng shēng lái jǐng qiáng piān gǎn gāo sēng shàng   shèng néng lìng yuǎn kāi
děng qiào chéng chù   rán líng kuàng zuò méi
zhì quán hǎi néng   qīn wáng ēn yùn ruì gǎn xiàn jǐn míng xīn jìng jiè  
chí quán dào gēn zhū shí liáng zhù hóng yīng   yān lǐng gāo xiáng zhè
shèng miào chóng chóng wéi dǎo zhù   yǒng jūn shù zāi
líng chén yíng qǐng bèi jīng chéng   qīn sàn xiān huā chù qīng luó hàn pān zhī chéng fàn xiāng  
yán sēng shù xiàn zhēn xíng shén fān shuāng chū hóng xiá dòng   bǎo quán kāi bái shēng
dōu wèi wáng xīn biāo qiè   mǎn kōng yíng yuè ruì fēn míng
fān huā bǎo gài mǎn qīng chuān   dǎo yíng lái shèng bàn qiān dào shèng yuán yǐng xiǎng  
zhī jiā huì yǒu yīn yuán kōng zhōng cháng shì wén tiān   yán pàn cháng yǒu xiān
gèng xún dōu shuài   chóng chóng líng yìng shì zhāo rán
dēng yún lǐng shè yān chéng   hǎo jǐng suí xīn shēng shèng zhě xiáng ruì shì  
líng quán dǎo qíng dòng shēn chóng dié tuō yún shī 湿   tān qiǎn chán yuán shù shuǐ qīng
yuàn mǎn shì yuán guī   biàn 便 fēng xiāng sòng piàn fān qīng