武昌怀古
一代君臣尽悄然,空遗闲话遍山川。笙歌罢吹几何日,台榭荒凉七百年。
蝉响夕阳风满树,雁横秋浦雨连天。长江日夜东流水,两岸芦花一钓船。
yí
一
dài
代
jūn
君
chén
臣
jǐn
尽
qiǎo
悄
rán
然
,
kōng
空
yí
遗
xián
闲
huà
话
biàn
遍
shān
山
chuān
川
。
。
shēng
笙
gē
歌
bà
罢
chuī
吹
jǐ
几
hé
何
rì
日
,
tái
台
xiè
榭
huāng
荒
liáng
凉
qī
七
bǎi
百
nián
年
。
。
chán
蝉
xiǎng
响
xī
夕
yáng
阳
fēng
风
mǎn
满
shù
树
,
yàn
雁
héng
横
qiū
秋
pǔ
浦
yǔ
雨
lián
连
tiān
天
。
。
cháng
长
jiāng
江
rì
日
yè
夜
dōng
东
liú
流
shuǐ
水
,
liǎng
两
àn
岸
lú
芦
huā
花
yī
一
diào
钓
chuán
船
。
。